[Mình còn được yêu thương]

Sáng sớm vào công ty, anh L buzz nó trên skype, trả lời nó một tin nhắn đã cũ. Anh nói sao hôm đó anh không thấy tin của em. Tự dưng nó thấy trong lòng mình dậy lên điều gì đó dịu dàng. Anh L là một, anh Đ là hai. Cả hai đều làm nó cảm thấy mình luôn được nâng niu, dù nó giờ đã là gái có chồng happy.

Hôm qua, áo trắng quần jeans, má đỏ môi hồng đi làm. Tới quán mua đồ ăn sáng, vừa dừng lại thì cả một bàn toàn nam ngó ra nhìn nó. Ông chủ khi đưa nó hộp đồ ăn cũng nhìn nó cười mãi, hỏi thăm này nọ. Làm nó nhớ ra rằng nó vẫn còn rất trẻ… Continue reading “[Mình còn được yêu thương]”

Chia tay

Chia tay nhau cách đây 3 năm và chưa bao giờ gặp lại. Nghe tin người có visa đi Mỹ một ngày giữa tháng Năm, và người nói cuối tháng là người đi. Vội vã nói người thu xếp 1 cái hẹn, và dĩ nhiên là không thể happy Người cần dành những ngày tháng ít ỏi này cho gia đình của người, cho bạn bè của người chứ. Vả lại, ta chưa bao giờ là lựa chọn số 1 của người happy

Nghe tin người đi, ta tự dưng thấy mình thở một cái phào nhẹ nhõm, dù người không gặp ta trước khi người đi. Cuối cùng, người đã đạt được điều người mong muốn bao lâu nay. Cuối cùng, người đã có lối thoát khỏi dư chấn của cơn bão cách đây 3 năm vẫn còn kéo dài. Cuối cùng, không phải chỉ một mình ta yên ổn sau cơn bão tố. Cuối cùng, người cũng bình yên… Có thể cuộc sống mới ở đất khách xa xôi không hề dễ dàng, nhưng được đoạn tụ với người mẹ ruột đã rời xa người khi người còn đỏ hỏn, thì còn gì xứng đáng hơn?

Chúc người hạnh phúc với trang đời mới của mình…

[Chúc ta an yên với cuộc đời của mình…

Dù ta biết, người đi, mà những buồn vui cũ, sẽ mãi ở lại đây…]

[Home is where the heart is (?!)]

Vô tình xem 1 vlog của một bạn blogger người Việt đang ở Mỹ. Xem xong rồi xem lại, xem tới xem lui. Giọng cô nàng rất hay, trầm trầm ấm áp, làm mình thấm thật thấm điều cô đang nói. Mình không giống cô ấy, là người di cư. Nhưng mình tự thấy mình tương tự, khi mình cứ hoang mang vì không có một nơi thật sự là Nhà để về.

[Home is where the heart is (?!)]

Trái tim của mình đang ở đâu? Chắc là trái tim của mình đang ở cạnh người mình đầu ấp tay gối hàng đêm. Người đàn ông đã mà mình đã gặp, đã quen, rồi cưới trong vòng không đầy một năm. Duyên nợ to đùng, và mình nghĩ chắc là mình không chọn nhầm. Vì người đàn ông của mình, không hay tụ tập bạn bè, không cờ bạc nhậu nhẹt bù khú, rất thích sắm sửa cho mình, cho con, rất thích đưa mẹ con mình đi đây đi đó…  Continue reading “[Home is where the heart is (?!)]”

[Tô lại son rồi mỉm cười (?!)]

Lâu lâu lạng lên, viết vài dòng rồi… tắt đài vài tháng big grin Thông cảm cho chính mình thôi, có con rồi, không thể tung tẩy như thời con gái được. Thành thử ra, bài nào của mình bây giờ cũng là tổng hợp một mớ cảm xúc hỗn độn, sợ không ghi sẽ quên. Mà ghi ra hết thì… chắc chắn là không hết broken heart

Năm nay có nhiều hỉ sự, đám cưới em trai họ, đám cưới chị họ, đám cưới cháu ruột của chồng. Lập gia đình là cuộc đời bước sang một trang mới, bận rộn hơn, nhiều trách nhiệm và nghĩa vụ hơn, nhưng cũng nhiều sẻ chia hơn happy Trước đây, khi chưa có gia đình, mình luôn nghĩ rằng khi có gia đình rồi, công việc trong gia đình phải share đều, phải bình quyền, phải thế này thế kia. Nhưng lập gia đình rồi mới thấy, bản chất phụ nữ là chăm sóc, chăm sóc con nhỏ, chăm sóc bạn đời, tỉ mỉ ủi từng cái áo, chi li trong từng khoản chi thu… Bù lại, mình nhận được nhiều điều khác từ chồng, như một bộ sưu tập đồng hồ mới love struck, lâu lâu một cái quần jeans, thi thoảng một cái case điện thoại mới… Chắc mình cũng may mắn, gặp anh chồng thích… lụm lặt tongue, ít tụ tập bạn bè, chỉ chăm chăm về nhà với vợ con. Continue reading “[Tô lại son rồi mỉm cười (?!)]”

[17.02.2016] Sự bận rộn dễ chịu

Lâu lắm không viết gì cả. Quá bận!! Bận quá sức tưởng tượng!! Bận công việc, bận con nhỏ, bận Tết nhất, bận suy tư tương lai… Mọi thứ cứ cuống mình vào vòng xoáy, một ngày 24h trở nên quá ngắn. Nhớ lại, suốt thời đi học, rồi ra trường đi làm, mình chưa bao giờ rơi vào trường hợp phát ngợp như bây giờ.

Nhưng mà, đó là một sự bận rộn dễ chịu happy Mọi thứ bây giờ là để dành cho bé con. Thời gian – dĩ nhiên là ưu tiên cho bé con, khi mà tuổi thơ của con chẳng mấy chốc sẽ trôi qua, mà thời gian của mẹ thì không thể dành trọn cho tuổi thơ của con được. Tích cóp bây giờ là để dành cho con. Không phải là mẹ muốn trải sẵn hoa hồng cho cuộc đời của con, nhưng mẹ không thả nổi tương lai của con được. Continue reading “[17.02.2016] Sự bận rộn dễ chịu”

Con gái

Con gái sắp tròn 4 tháng tuổi. Có rất nhiều thứ trong tuổi thơ của con mà mẹ muốn ghi lại, nhưng thật sự không thể give up Vì mỗi ngày trôi qua là một câu chuyện mới mẻ mà cả nhà mình cùng trải qua. Cho nên thay vì chăm chăm chụp hình con, chăm chăm ghi chú lại, thì mẹ bỏ thời gian ra để vui đùa và chăm sóc. Để mỗi ký ức đẹp này sẽ theo mẹ hoài, không bao giờ phai nhạt… Dù sao thì mẹ cũng chỉ ở nhà fulltime với con thế này thêm được 2 tháng nữa thôi… Continue reading “Con gái”

[Thương con vì… yêu chồng]

Bé ra đời sớm hơn dự kiến 18 ngày. Dù đã có linh tính trước vì cảm thấy cửa mình đã mở, 2 vợ chồng đều rất lúng túng. Vỡ ối lúc 6h30 sáng, chồng đưa mình vào Từ Dũ, làm thủ tục rồi vào phòng chờ sinh. Tư cung đã mở 3 phân, chờ tới 3h chiều thì mở 4 phân và chuyển vào phòng sanh. Sự khủng khiếp bắt đầu từ đây, hic hic sad

Những cơn gò liên tục dồn dập, đau thấy mấy chục ông trời. Bác sĩ hỏi có muốn chích một mũi sinh không đau không, mình ừh ngay vì nghĩ sẽ “không đau” thật. Ai dè, chích xong, ngủ dưỡng sức được một tí, đau vẫn hoàn đau >”< Các bác nói, chỉ giảm 70 – 80% thôi em, chừa lại chút để em còn cảm giác mà rặn chứ. Ack ack, từ đây mới hiểu thế nào là “Đàn bà đi biển mồ côi một mình” nhé… Thấm thật là thấm luôn! Em đau, kệ em. Cứ nằm đó, nở 10 phân mới đẻ em crying Tới khi có thể sinh, là mình hoàn toàn kiệt sức vì đã kêu gào do cơn đau trước đó, hic hic cryingcryingcrying… Mém nữa không rặn nổi. Mà thật ra lúc chích mũi không đau, mình gần như đã lả đi rồi. Continue reading “[Thương con vì… yêu chồng]”