[Viết vội cho tháng Tư]

[Sài Gòn, thênh thang hay nhỏ hẹp?]

Sài Gòn chắc là không thênh thang lắm happy. Nhớ hồi Ba mới mất, đi chơi đâu đó, bắt gặp một dáng lưng y hệt như Ba cùng cái nón bê rê màu nâu – cái nón mà nói thật – thuở bé chỉ thấy mỗi mình Ba đội. Bật khóc không thành tiếng. Nhưng đủ tỉnh táo để hiểu rằng cách đó không lâu, Ba đã được liệm vào quan tài gỗ, phủ một tấm mành kết bằng nhài thơm nức gian chùa cũ. Đủ tỉnh táo để không chạy vu lại mà xem người đàn ông đó, liệu có phải là Ba hay không… Sài Gòn khi đó nhỏ hẹp quá, để cô bé ngày đó bắt gặp một dáng quen không nên gặp…

Đau là vậy mà vẫn tỉnh táo. Đối với người đàn ông mình yêu thương nhất ngày đó, đã không cố công chạy đến nắm níu ngó tìm, thì với tất cả những người đàn ông đã đi qua cuộc đời sau này, chia tay là hết. Giống như lấy cái kéo, cắt đi một phần quá khứ, quăng thẳng xuống sông. Chưa bao giờ có việc cố gắng kiếm tìm một bóng hình quen quen nào đó trong đám đông xa lạ. Chỉ tin là còn duyên ắt sẽ còn vướng víu vào nhau. Hết duyên rồi, nhà cách nhau 5’ chạy xe cũng không gặp được, nói chi là người đầu này kẻ đầu kia của thành phố?!!! Sài Gòn khi đó thênh thang, là do lòng mình không nhỏ hẹp, không cố chấp happyContinue reading

Nghĩ về điều mình cần…

Vô tình gặp một người đàn ông thành đạt trong nhóm bạn của chồng. Lần đầu tiên mình biết có thuyền trưởng người Việt. Một người dành thời gian cả cuộc đời của mình lênh đênh trên biển, học thăng cấp thành thuyền trưởng tận nước Anh xa xôi. Chỉ vừa lên bờ được hơn năm nay, giờ tiếp tục công việc liên quan tới tàu bè dầu khí. Nhìn anh, cảm thấy thực sự ngưỡng mộ vì đã quá thành công ở một lĩnh vực không mấy người Việt làm được. Ngay cả ngoại hình cũng xứng đáng là một thuyền trưởng được mọi người kính trọng, cao to sáng lạng. Nếu gặp anh sớm vài năm khi  chưa vào tuổi ngũ tuần, chắc hẳn là người thu hút tất cả ánh nhìn của mọi cô gái gặp anh trên phố.

Ngưỡng mộ anh một, thì ngưỡng mộ vợ anh ngàn lần hơn thế. Bao nhiêu năm anh lênh đênh trên biển, là chừng đó năm vợ anh một mình. Một mình có bầu, một mình sinh  con, một mình kinh doanh, một mình xây dựng nhà cửa. Để sau bao nhiêu năm chồng về, cơ ngơi đồ sộ, con cái thành đạt. Chồng không ngại nói với mọi người rằng sau lưng người đàn ông luôn có một người phụ nữ, rằng mọi thứ hiện giờ anh có là nhờ vợ. Sự thật không thể chối  cãi! Mình quá ngưỡng mộ chị vợ. Tự hỏi, nếu là mình, mình có chịu được không? Continue reading

Tết…

Tết của gần 10 năm nay là những ngày chạy đua với hãng tàu, chạy đua với deadline, chạy đua với schedule, với rolling notice, với filling mọi thứ trước hạn… Những ngày trước Tết thật sự là phải cắm mặt ở văn phòng để giải quyết mọi thứ cho kỳ nghỉ dài hơi. Nhiều khi cũng thấy được nghỉ nhiêu đó ngày cũng thấy công sức bỏ ra là xứng đáng. Nhiều khi thì thấy ngộp vì quá nhiều thứ phải giải quyết tới kiệt sức. Năm nay có lẽ cũng không phải là ngoại lệ…

Tết của 3 năm nay là những ngày rất sớm trước Tết, mình ngồi cân đối lương thưởng bao nhiêu, mua sắm quà cáp nội ngoại bao nhiêu, bao nhiêu cho tiền lì xì, bao nhiêu cho saving sau Tết… Lướt facebook, quà cáp bánh tráng ngập tràn mà thích, mà dòm rồi bỏ qua happy Vì mua cho lắm chỉ tổ chất cho đầy nhà, mà mấy cái tàu há mồm ở nhà chẳng biết quý mà cũng chẳng biết thu xếp để ăn cho hết raised eyebrows Continue reading

18 tháng đầu đời của con ♥

IMG_2379

Ngày mai con gái nhỏ tròn 18 tháng happy

18 tháng – 1 tuổi rưỡi. Nói dài không dài nhưng nói ngắn thì thực sự là không hề ngắn, khi mà mỗi ngày ba mẹ nhận ra một điều mới mẻ trong quá trình phát triển của con. Cũng không biết có phải là do mẹ có cung tử tức tốt hay không, mà lần đầu làm mẹ của mẹ thật sự không hề làm cho mẹ cảm thấy stress một chút nào. Con lành tính, ngoan một cách… bất ngờ ♥ Vì con rất lành, rất dễ, nên con được ba mẹ nê đi đủ mọi nơi chốn ngóc ngách. Hay tại vì ba mẹ cho con đi khắp nơi nên con dễ? Mẹ không rõ. Nhưng 1,5 tuổi mà con trải qua tổng cộng 5 chuyến đi: 2 chuyến Phan Thiết, 1 chuyến Cần Thơ – Vĩnh Long, 1 chuyến Singapore, 1 chuyến Vũng Tàu, thì thật sự không phải là ít với độ tuổi của con. Nếu con khó, chắc ba mẹ cũng không đủ can đảm để rinh con đi như thế big grin
Cho tới bây giờ, việc con làm mẹ tự hào nhất là tuy chỉ mới 1,5 tuổi nhưng con luôn tự ăn. Con rất enjoy việc tự bốc tự xúc đồ ăn cho vào miệng. Dĩ nhiên cũng có những ngày con không thích món ăn nào đó, hay những khi con vô tình được các bà cho ăn vặt no rồi, hay những lúc con chán không chịu ăn gì cả, nhưng nhìn chung là con luôn tự ăn phần của mình một cách thoải mái nhất. Thành thật mà nói là mẹ chẳng cố tình tập cho con ăn thô sớm, mẹ chỉ thuận theo sự phát triển của con, thuận theo ý muốn của con. Khi con từ chối những cữ cháo nhuyễn, mẹ cho con ăn cơm. Khi con không muốn mẹ hay bà đút ăn, mẹ cho con tự bốc. Mọi người nói con tự ăn bẩn quá, mẹ cười, bẩn thì ăn xong rồi lau, rồi thay áo. Mọi người nói con ốm quá, tự ăn như vậy không đủ chất, mẹ cũng… cười. Con cũng là con – người, con sẽ biết bản thân mình cần bao nhiêu là đủ. Việc của mẹ chỉ là cho con ăn đủ thứ, tuyệt đối không vì con không ăn mà mẹ không làm món ăn đó cho con nữa. Để làm được những điều này, mẹ cũng phải cám ơn ba con vì đã ủng hộ mẹ, một tay vỗ không nên tiếng mà, dù mẹ biết là có đôi khi ba con cũng rất sốt ruột khi bị người này người kia nói là con ốm quá. Nhưng thành quả nhận được quả thực xứng đáng, khi vào một buổi tiệc con có thể ngồi thưởng thức tất cả các món từ đầu tới cuối. Con vui mà ba mẹ cũng vui love strucklove strucklove struck

Continue reading

Bao giờ em đến Praha?…

Mấy hôm nay liên tục đọc được rất nhiều preview về Praha, vô tình lẫn cố ý 🙂 Càng đọc, càng mê, càng muốn đến đó. Không phải vì ước mơ đi Châu Âu, ước mơ khám phá những vụ đất mới luôn cháy bỏng. Mà vì từ ngày lấy anh, em luôn muốn đến Praha

Bởi vì đó là nơi anh đã trải qua những năm tuổi trẻ…

Bởi vì khoảng cách giữa chúng ta là cả một thế hệ…

Em cứ cảm giác nếu em đến đó, em sẽ chạm được vào một phần tuổi trẻ của anh, giao thoa với một phần tuổi trẻ của anh…

Em rất muốn như thế…

 

[Mình còn được yêu thương]

Sáng sớm vào công ty, anh L buzz nó trên skype, trả lời nó một tin nhắn đã cũ. Anh nói sao hôm đó anh không thấy tin của em. Tự dưng nó thấy trong lòng mình dậy lên điều gì đó dịu dàng. Anh L là một, anh Đ là hai. Cả hai đều làm nó cảm thấy mình luôn được nâng niu, dù nó giờ đã là gái có chồng happy.

Hôm qua, áo trắng quần jeans, má đỏ môi hồng đi làm. Tới quán mua đồ ăn sáng, vừa dừng lại thì cả một bàn toàn nam ngó ra nhìn nó. Ông chủ khi đưa nó hộp đồ ăn cũng nhìn nó cười mãi, hỏi thăm này nọ. Làm nó nhớ ra rằng nó vẫn còn rất trẻ… Continue reading

Chia tay

Chia tay nhau cách đây 3 năm và chưa bao giờ gặp lại. Nghe tin người có visa đi Mỹ một ngày giữa tháng Năm, và người nói cuối tháng là người đi. Vội vã nói người thu xếp 1 cái hẹn, và dĩ nhiên là không thể happy Người cần dành những ngày tháng ít ỏi này cho gia đình của người, cho bạn bè của người chứ. Vả lại, ta chưa bao giờ là lựa chọn số 1 của người happy

Nghe tin người đi, ta tự dưng thấy mình thở một cái phào nhẹ nhõm, dù người không gặp ta trước khi người đi. Cuối cùng, người đã đạt được điều người mong muốn bao lâu nay. Cuối cùng, người đã có lối thoát khỏi dư chấn của cơn bão cách đây 3 năm vẫn còn kéo dài. Cuối cùng, không phải chỉ một mình ta yên ổn sau cơn bão tố. Cuối cùng, người cũng bình yên… Có thể cuộc sống mới ở đất khách xa xôi không hề dễ dàng, nhưng được đoạn tụ với người mẹ ruột đã rời xa người khi người còn đỏ hỏn, thì còn gì xứng đáng hơn?

Chúc người hạnh phúc với trang đời mới của mình…

[Chúc ta an yên với cuộc đời của mình…

Dù ta biết, người đi, mà những buồn vui cũ, sẽ mãi ở lại đây…]