Sau một chuyến đi…

Lần đầu tiên đi xa nhà dài ngày đến thế, lần đầu tiên biết đến cảm giác nhớ nhà là thế nào. 10 ngày, lăn lóc ngủ ở 4 cái airport, vật vờ trên 6 chuyến bay giăng ngang giăng dọc, em thèm cái cảm giác được ở nhà đến quay quắt… Suốt ngày nhắn tin viber với một người khóc lóc, nói em nhớ mẹ, nhớ nhà, bị người ta cười ghẹo mãi không thôi…

Về đến nhà, tung mình ra dọn dẹp nhà cửa. Xong thì vật ra nằm thở trên cái góc giường quen thuộc, xem tivi chương trình mình yêu thích hay nghe mấy bài nhạc quen thuộc, tay nhí nhoáy điện thoại để chat chit, facebook, thấy mình thật sự hạnh phúc quá 1 Đôi khi hạnh phúc thật đơn giản quá đi

Sau một chuyến đi, nhận ra em thật sự đã là một cô Nhím lông xù. Xù lên bất kỳ khi nào cảm thấy rằng em cần phải bảo vệ một ai đó gần gũi với mình. Nhận ra em đã khác đi quá nhiều, từ ngoại hình cho đến tính cách. Có hôm giật mình khi nhìn mình trong ảnh chụp, ánh mắt đã quá khác so với ngày xưa. Sau những cú xù lông, thấy ngạc nhiên với chính mình khi cách đây 1 năm, em vẫn là đứa cực kỳ ngại va chạm. Cuộc sống cứ mãi xoay vần và chúng ta thay đổi quá nhanh… Continue reading

Advertisements

Vì em là Thiên Bình

Hôm kia nằm mơ, nhìn thấy anh trong những lộn xộn của giấc ngủ. Thấy anh nói muốn quay lại bên em, và em thì loay hoay chạy trốn. Em đã thực sự tìm cách thoát khỏi anh rồi, ngay cả trong giấc mơ!

Sáng dậy lòng đầy hoang mang. Đến văn phòng làm việc trong cái chếnh choáng của một đêm không ngon giấc. Thì lại nhận được message của anh. Anh xin lỗi về những gì đã qua, và mong em hạnh phúc. Tự dưng thấy, ôi lời nói gió bay! Em thẳng thừng từ chối lời xin lỗi ấy, vì ai đúng – ai sai, đã chẳng còn quan trọng gì nữa rồi. Nỗi đau đớn là thật, sự tổn thương là thật. Em gần như đã bật khóc ngay khi đọc những dòng chữ ấy. Thà anh đừng nói…

Mà em, là Thiên Bình, là người cầm cán cân. Cho nên em luôn có những cái lý do rất hợp lý để cân bằng chính em. Cái message từ một người khác đến ngay sau đó làm em tỉnh giấc. Nhắc nhớ em một cuộc hẹn. Nhắc nhớ em một cái lý do hợp lý để bỏ qua những giọt nước mắt vừa rơi xuống. Nhắc nhớ em rằng em hãy thôi buồn…

Em đã muốn phát ngộp khi nghe những giai điệu da diết: “… Dấu yêu nay đã phai tàn, cuộc tình trôi qua vội vàng, anh ơi mình đành mất nhau…” Sáu năm – dài không dài mà ngắn không ngắn – cuộc tình của mình có vội vàng không? Chắc chắn là không, cho nên mới ngột ngạt thế này… Thì ngay lập tức, em nắm níu cho mình cảm xúc của cái hôm ngồi cạnh một kẻ đang phì phèo điếu thuốc dòm mình lảm nhảm theo Until you để cover lại. Thì đó, tại vì, em là Thiên Bình 1Continue reading

[Bất an]

Âm nhạc cho một buổi chiều chông chênh…

Em luôn cảm quá nhiều khi nghe những âm điệu này. Giống cái khoảnh khắc em gần như bật khóc trên máy bay từ Hà Nội về Sài Gòn, trong thanh âm của Just once last dance. Cảm giác vừa êm dịu, vừa bất an…

Chiều hôm qua, một buổi chiều thẳng đứng đầy nắng. Khi vô tình em lướt tay mình trên cái cellphone màu trắng, bất chợt nhận ra rằng gần đây, có 1 số điện thoại mới thường xuyên liên lạc với mình. Không phải là một con số cũ của một người đã cũ. Cuộc sống đã thực sự sang trang. Ngoài việc phải tự chống lại cái choáng ngợp do cái mới đã đến quá nhanh tới mức mình không thể hiểu được, còn là sự chông chênh và hụt hẫng vì đã thật sự mất đi một điều xưa cũ. Cảm xúc trở nên hỗn độn và phức tạp đến mức không thể chối cãi!

Cô bạn thân hỏi về việc tại sao có thể nhanh chóng bước ra khỏi nỗi đau để đón nhận cái mới. Em cười. Em vẫn chưa tiếp nhận cái mới. Chỉ là, em có cái cớ hợp lý để dùng nó quên đi cái cũ. Thế thôi! Dù sao thì cuộc đời vẫn phải trôi. Nếu cứ ôm ấp hoài những thứ xưa cũ, giữ gìn hoài nhưng yêu thương đã vỡ, liệu có phải là một cách bảo vệ mình tốt hơn?

Nói vậy thôi, chứ thực tâm, thì có thể quên ngay đâu?!!…  Not strong enough…

Điểm tin :)

Đêm qua đã quyết tâm unfriend ex ra khỏi friend list trên facebook. Có nhiều thứ cảm xúc khó hiểu đan xen lẫn lộn trong lòng ghê gớm! Nhưng mà sau cùng thì, con gái phải tự thương thân mình, trước khi đi thương người khác thôi. Được bạn bè và mấy chị cổ vũ, em đã mạnh dạn làm điều đó: gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình, một cách thật sự!! Có thể là, anh chẳng bao giờ biết lý do em làm vậy. Nếu anh đủ quan tâm, nhớ em có một cái blog riêng mà tìm vào đây coi, thì mong anh hiểu, em cần gạt anh ra để tìm lại bình yên cho chính mình! Có thể là chúng ta sẽ lại là bạn. Nhưng không phải vào lúc này, chắc chắn như vậy! Continue reading

♥ Thương…

Tự dưng thương một bàn tay nắm níu một bàn tay…

Thương mắt ai nhìn ai nhiều ẩn ý…

Thương những vuốt ve trên cái cổ trắng ngần…

Thương cái ôm eo rất vội…

Thương những tin nhắn vẩn vơ đêm muộn…

Thương những loanh quanh lối về…

Thương những hẹn hò lãng mạn…

Thương ít thôi, mình ơi!!

553205_318812814876966_2033313135_n

[13.03.2014]

Đã gác một chân lên lưng cọp. Nghĩa là dù muốn dù không cũng phải run that plan. Giờ mà leo xuống là bị mắng té tát không còn manh giáp. Cơ mà có lẽ cái duyên đã đưa tới đây và đòi mình phải chạy cái này cho bằng được, thôi thì tùy duyên 1. Nhớ lời ông thầy bói nói hồi đầu năm, năm nay đừng so đo suy tính nhiều, vì suy tính quá sẽ đánh mất cơ hội của mình. Okie, vậy thì đâm đầu làm liều thôi vậy 50

Công việc hiện tại thì rất tốt. Chắc tại nghe lời thầy đi cúng 71 Nhiều khi không muốn tin, nhưng mà có vài sự vụ làm mình phải tin sái cổ. Em vốn không dị đoan, nhưng phụ nữ thì thích… coi bói *_* Coi chơi cho vui chớ cũng chưa bao giờ vì thầy bói cấm cái này mà mình không làm cái đó cả. Đại loại thế! Hồi Tết coi xong, được thầy phán cho 1 chuyện hơi giật mình, thế là về… cúng. Cúng vì lương tâm, không phải vì dị đoan nha, hehe! Xong cái nghỉ Tết vào là lộc nó rớt lộp độp lên đầu. Cũng vui vui, vì cứ vậy thì sẽ sớm ổn định được cuộc sống cho Mẹ 

Cơ mà đời nhiều khi cũng… kỳ kỳ. Con bạn thân mình cực kỳ hợp với những con số, tính toán giỏi khủng khiếp. Mà đi làm, hễ cô nàng đụng tới giá cả, là cô nàng rút, không làm. Tại sao 7?? Còn em, dốt tính khủng khiếp *__* Hồi ấy, ex cứ bảo là em chỉ được mỗi cái lanh chanh, chớ tính toàn ra… sai bét cả. Vậy mà giờ ngồi mỗi ngày cộng giá, báo giá, tính cái này cái nọ… Ack ack, đời khéo trêu người!! Continue reading

[06.03.2014]

Nhiều cảm xúc đến phát ngộp!

Cứ nhớ đến chuyến đi 10 ngày sắp tới, sắp được lê lết khắp các vùng miền mình chưa đặt chân đến, là mình phát ngộp!

Cứ nghĩ đến mớ công việc mỗi ngày, mỗi ngày mình đón nhận, dù mình có thể handle hết, dù mình không có gì xa lạ, vẫn cảm thấy ngộp!

Dòm thấy mấy em thực tập đầy công ty, hay mấy bạn mới tập tễnh đi xin việc làm, biết mình không phải làm cái công việc đáng sợ đó, mà vẫn thấy phát ngộp!

Cứ nghe những mối quan hệ đan xen chằng chịt, tự kết vào rồi tự vỡ ra, ngộp, không thở nổi nữa!

Cứ nhớ đến một người, là mình ngộp!

Cứ hễ ai hỏi mình về người đó, về mối quan hệ 6 năm, là mình ngộp!

Cứ nghĩ tới việc, mình đã cố gắng không gọi, không liên lạc, không quan tâm nữa, để mình tập quên, tập thôi nhớ, tập quen với cuộc sống không có người ấy nữa, là mình ngộp!

Cứ nghĩ tới cái ôm cuối cùng, nghĩ tới khi mình đi như chạy trốn khỏi cái nơi thân quen ấy, nghĩ tới những dòng tin viber tàn nhẫn, nghĩ tới như cái like facebook điên cuồng sau khi chia tay, nghĩ tới việc đã cắn răng để khóc cười, là ngộp hẳn, không thể thở được nữa…

Sao mà cuộc đời nhiều thứ phải toan tính đến phát ngộp thế này??!!!…