[12.12.2014]

Ngày đẹp vậy mà em lại có tin không vui. Tin của bạn từ nơi xa làm em đau nhói hết cả lòng dạ, nước mắt chỉ chực rơi xuống. Em cảm được rất rõ bạn đang đau khổ ra sao khi bị người ta hắt hủi sau khi hết giá trị lợi dụng. Em hiểu cảm giác bị người mình xem là thân thích mà lại quay sang tệ bạc với mình nó khủng khiếp tới mức nào. Em đã từng đi qua, em đã từng cay đắng, đến tận bây giờ vẫn còn đau lòng. Thì em hiểu, vết thương trong lòng bạn, sẽ lâu lắm mới lành lặn. Em làm gì được cho bạn đây, khi chúng em xa nhau quá. Ngay cả một bờ vai chia sẻ nước mắt cho nhau, như bạn đã từng chia sẻ cho em, em cũng không làm được. Em ở đây, Sài Gòn đầy nắng ấm, chuẩn bị chào đón những sự kiện trọng đại của đời mình, hạnh phúc, trọn vẹn. Bạn ở kia, Đan Mạch lạnh lẽo, một mình bơ vơ tìm đường mưu sinh. Em đau lòng lắm, thật sự đau lòng…

Update mới nhất từ bạn là có thể bạn sẽ quay về… Em thật tâm mong bạn về. Nếu phải bươn chải một mình nơi xa xôi đó mà vô vọng, thì quay về bên gia đình ấm áp vẫn là điều hay hơn bạn ạh… Em mong bạn từng ngày…

Nhớ bạn…

Vậy là bạn đã đi… Nỗi buồn cứ lởn vởn đâu đây và thấm vào trong mỗi ngày. Ai nói em ủy mị em chịu, chứ em thật tâm cảm thấy cô đơn sau khi bạn đi xa. Bao nhiêu thời gian chuẩn bị cho việc chia tay đã không bao giờ là đủ, nỗi quyến luyến cứ còn hoài, còn hoài…

Không buồn sao được, giờ 2 đứa thôi không cùng một múi giờ công sở, skype của bạn thôi sáng. Nhớ mỗi lần chụp được một thỏi son rực rỡ, một hộp nước hoa phù phiếm, lại cùng bạn gào rú trên skype. Bạn là người đồng chí hướng với mình nhất mỗi khi nói về make up, làm đẹp. Nhớ lúc hai đứa cùng nhau spa, cùng nhau cà phê cà pháo, cùng nhau hẹn hò rong ruổi hàng quán… Nhớ mỗi khi cả bọn háo hức cùng nhau bàn kế hoạch đi du lịch, phân chia nhau ai mua gì, mang gì, đi đứng ra sao, vé tàu vé xe book như thế nào… Nhớ cái mùa tết mình thất tình, bạn toàn tâm toàn ý dính chặt với mình, cùng mình đi mọi nơi, an ủi cho mình hết đau lòng. Nhớ, thật tâm là nhớ chết đi được!

Ai đó nói mình & bạn sao giống les quá. Đi du lịch cùng nhau, hẹn hò nhau đủ cả, dù mình đã có bạn trai chứ không phải độc thân (Chớ mình mà độc thân thì bà con chắc mẩm bọn mình là les rồi *_*). Mình mặc kệ! Ai có tri kỷ cùng đi qua chông gai mới hiểu hết giá trị của một người bạn như thế. Thật ra bạn thân của mình thì nhiều, ai cũng có cùng quan niệm sống với mình, và hết sức quan tâm mình mỗi lúc mình gặp chuyện không vui. Nhưng mix-match với mình cả những thú vui con gái như make up, quần áo, spa biếc, du lịch… thì chỉ có mỗi bạn. Cho nên bạn đi, mình hụt hẫng biết bao nhiêu…

Gia tài của mình, đáng quý nhất cho đến giờ, vẫn là tình bạn thôi…

20140921-_DSC2210

Khi chúng ta phải nói chia tay…

Sài Gòn những ngày này, người ta thi nhau đi chia tay với những hàng cây dầu già cỗi mà vẫn xanh mướt ở đại lộ Lê Lợi 54, tạm biệt khu thương xá Tax sầm uất đã tồn tại hàng trăm năm, tạm biệt những góc phố, những biểu tượng Sài Gòn một thời, trước khi tất cả lùi vào quá vãng, nhường chỗ cho những trạm tàu ngầm hiện đại ra đời. Phố của em, chuyển mình thay mới… Vậy mà em, đã chẳng bén chân ra chốn công trường ấy, vì em bận với những cuộc chia tay của riêng em…

Dù biết rằng cuộc đời này là một chuỗi những cuộc hợp tan, nhưng trong vòng vài ngày mà phải tiếp nhận quá nhiều thông tin từ chia tay cho tới sắp chia tay, hoặc có lẽ sẽ chia tay nếu giữa ngã ba đường, em chọn cách buông tay ai đó…, thì quả thực là một sự bội thực.

Khi bạn nói với em rằng bạn đã nộp đơn xin li dị chồng, em cứ ngẩn ngơ tiếc cho một cuộc tình (đã từng) được xem là rất đẹp. Trai tài gái sắc, gia đình hai bên môn đăng hộ đối, 2 đứa con nhỏ xíu nghịch ngợm mà xinh xắn như thiên thần. Đây không phải là một cuộc ly biệt của em, chắc chắn rồi. Nhưng sự xót xa cho cô bạn của mình, là điều không thể tránh khỏi. Cô bạn mong anh chồng có thể đồng thuận ly hôn, chứ mà đơn phương ly hôn, thì vừa mất thời gian, vừa phải chứng minh đủ thứ rằng thì là anh chồng thế này, thế nọ, thế kia. Mà một trăm cái lẽ này nọ kia đó, không đâu ngoài việc anh ấy không yêu cô nhiều như cô tưởng. Thế thôi… Chỉ mong cho bạn chân cứng đá mềm… Continue reading

♥ Những cô gái son trẻ ♥

Sài Gòn hôm nay đầy gió mát. Gió mơn man trên những đôi vai trần he hé dưới những cái áo ba lỗ, hay trên những đôi chân rám nắng bởi mặc quần sọt lâu ngày… Mãi hôm nay, tâm hồn bất chợt trở lại an yên, khi em nhớ ra, mình đang trải qua thời thanh xuân son trẻ và rực rỡ thế nào… Lẽ nào lại hoài phí?!!

Duyên kết bạn, em đã giành hết của anh 🙂 khi em thì cực kỳ nhiều bạn, anh thì hoàn toàn trái ngược. Có những cô bạn thân từ thuở ấu thơ. Có những cô bạn thân nhau khi đã trưởng thành. Tất cả đều giống nhau ở chỗ có thể sẻ chia, thấu hiểu và đồng cảm (thế mới thân nhau!!). Và thân nhau là vì, khi những đường thẳng giao nhau ở một (vài) điểm nào đó…

1150_10200628963919691_901718530_n

Điểm nào đó, đôi khi, rất đơn giản. Thân nhau vì tóc ngắn. Thân nhau vì cọ MAC, vì lotion. Thân nhau vì những thỏi son màu sắc. Thân nhau vì cùng tranh nhau make up mỗi khi đi du lịch xa. Thân nhau vì những lần réo gọi nhau đi masage, đi cinema, đi coffee cuối tuần không có đàn ông hoặc có đàn ông lạ 🙂 Thân nhau vì rút ruột kể nhau nghe những đau đáu rất riêng. Thân nhau vì đã gặp nhau vào những tháng ngày rực rỡ thế này… Bởi thế nên, tình yêu đôi lứa liệu có quan trọng trong lúc này không, lúc mà mọi thứ rạng rỡ, những nụ cười son trẻ, đỏ rực….

Cảm xúc viết vội cho một ngày đầy gió, dù rằng phải gõ trên cell cực khổ 🙂

_MG_9450