Gia đình…

Sáng nay đọc xong bài báo, viết về đám cưới của 1 cặp đôi đồng tính rất đẹp, đẹp từ cô dâu chú rể, đẹp từ nơi tổ chức tiệc, đẹp từ khách mời cho đến cái ly cái tách trong buổi tiệc tình yêu. Nhưng mà, cái đẹp nhất, là câu nói của người Mẹ:

Con nói cho mẹ nghe về đời sống của mình – đó là một hành động và ý thức đúng đắn nhất cuộc đời của con. Rất vui khi con đã lớn bằng này vẫn tin tưởng vào mẹ. Mẹ đã nói và nói nhiều lần – gia đình là cái nệm êm ái là cái gối ôm ấm áp cho con cái khi nó trở về mệt nhoài vật lộn với xã hội ngoài kia…

Em đọc, rồi khóc. Nước mắt ứa ra không cầm lại được. Em biết mình khóc vì điều gì…

Mẹ, con đã từng tin gia đình là nơi con được vỗ về mỗi khi con vấp ngã. Con từng khóc vì tình, cả nhà cũng đau khổ với con. Con hiểu. Nhưng ngoài lần ấy ra, thì bây giờ nhớ lại, nước mắt con khóc vì đau khổ với những gì xảy ra từ Mẹ, lại càng nhiều hơn. Về nhà chồng hơn tháng, tới nay con khóc vì mẹ đã đôi ba lần. Khổ tâm cứ nối tiếp khổ tâm! Bỏ thì thương mà vương thì tội, con chẳng biết phải đối xử với Mẹ sao nữa cho phải… Tại sao Mẹ chẳng là nơi con nương tựa khi mỏi mệt? Mà ngược lại, con luôn là nơi để Mẹ quay về mỗi khi Mẹ thất bại? Tuổi 15 con chỉ biết khóc. Tuổi 28 con phải vừa khóc vừa chèo chống, khi cái thai ngày một lớn lên trong người… Continue reading

Advertisements

Lan man…

Dư âm của lễ cưới vẫn còn kéo dài tới mãi hôm nay, rất nhiều nụ cười, nhiều kỷ niệm, kể cả nhiều… đau đớn happy Nhưng thôi, dù sao thì mọi thứ cũng đã xong. Dù là một cô dâu mập ú, nhưng chắc sau này sẽ có nhiều kỷ niệm để kể cho đứa bé mà em đang thai nghén. Có thể chỉ cho con xem là con cũng có phần góp mặt trong đám cưới của Ba Mẹ, âu cũng là một điều khó quên ♥

Đêm trước đám cưới, em chạy long sòng sọc cả thành phố nguyên một ngày, rồi phải ngồi chờ người ta set up bàn thờ, decor nhà cửa, làm hoa cài áo… mãi tới 1h rưỡi đêm mói xong. 4h sáng phải ngồi dậy make up, trong khi 2 tiếng đồng hồ nằm ngủ cứ chập chờn, vì lạ nhà, lại sợ mình ngủ quên *_* Tình thiệt lúc đó chỉ mong sao có cái remote tua cho thời gian chạy qua lẹ lẹ, để cái đám cưới qua lẹ lẹ, cho xong cho rồi, chớ quá xá là đuối.

Và giờ thì xong rồi happy Em chính thức về nhà chồng đã hơn 20 ngày. Tâm trạng nói chung cũng không có gì biến động quá vì em đã chuẩn bị tâm lý rằng mình sẽ về làm dâu gia đình người Bắc – lớn tuổi – trong khi gia đình Nam kỳ mình cách họ hơn một thế hệ. Những khác biệt không phải là không có. Những xầm xì to nhỏ không phải là không có. Những mối bất hòa cũng không phải là không có. Nhưng so ra với sự tưởng tượng & thủ thế của mình, thì việc làm dâu đã giảm gánh nặng từ 10 phần xuống 3 phần rồi. Không có gì đáng phàn nàn cả! Và em tin là mình cứ như thế, cứ chuẩn bị tinh thần trước khi đón bão như thế, thì không gì là không thể vượt qua… Continue reading

[24.11.2014]

Mọi việc chuẩn bị cho đám cưới đã tương đối là xong. Tạm thở phào whew!Vậy chớ có vô số người nói với em rằng, họ rất bất ngờ vì cuối cùng em cũng chịu đi lấy chồng rồi ha. Ak ak, em nhớ là không anh nào chịu cưới em đấy chớ!! Tuyên ngôn tự do độc lập mạnh mẽ quá nên ai cũng hiểu lầm rolling on the floor

19/11, hai đứa lên phường ký giấy chứng nhận kết hôn. Cầm tờ giấy mà lòng cứ sao sao íh happy Tự dưng mình có chồng trời ơi!!! Hehe, cứ nói câu này hoài là bị anh xã cho ăn đòn batting eyelashes Cũng tội anh xã, chữ đã như cua bò mà phải ngồi gồng mình viết tờ đơn cam đoan này nọ, toát hết cả mồ hôi mẹ mồ hôi con broken heart Cơ mà, nghe anh nói về quan niệm của mình khi đi đăng ký, thấy thương anh nhiều, vì sợ em thân con gái thiệt thòi…

Mẹ nói, con đám cưới mà Mẹ cứ tưởng như là mơ (ơ hơ blushing). Mãi tới khi con mang cho Mẹ coi cái giấy chứng nhận kết hôn, Mẹ mới tin là con sắp lập gia đình. Con lập gia đình, thì người vui nhất mà có lẽ cũng buồn nhất là Mẹ. Vui nhất vì con lấy được tấm chồng tốt, xứng đáng. Còn buồn nhất thì là vì con sắp không ở bên Mẹ 24/24 nữa rồi. Con sắp phải chỉ cho Mẹ tự bấm máy giặt đồ một mình, phải nhắc Mẹ tới lui là không được trộn lẫn đồ đen, đồ trắng, đồ màu. Con sẽ phải chỉ cho mẹ xài cái máy tính bảng một mình. Con sẽ mua cho Mẹ cái tủ lạnh mới vì sau này con không có thời gian xả đá cho Mẹ nữa. Lau dọn nhà cửa thì thôi chắc con tranh thủ chạy về làm cho Mẹ, chớ con biết Mẹ không có phân biệt được chỗ nào sạch chỗ nào dơ (_ _!)… Mà sau này con sinh con này nọ thì con không tưởng tượng ra nhà cửa Mẹ lo thế nào đây. Biết là Mẹ không có con thì không chết được, nhưng mà, cái tính đểnh đoảng của Mẹ cứ làm con rối hết cả lòng…

Có hôm nằm coi film Hongkong, hai nhân vật nam nữ chính rủ nhau đi dạo phố. Tự dưng nhớ một thời, mình cũng hay được chở đi dạo phố, dù là dạo bằng 2 bánh chớ không phải xe hơi 4 bánh như trên film tongue Nhớ cái lúc ấy, nhiều khi 9 – 10h đêm mới lết ra đi, dạo đúng 1 vòng vào trung tâm thành phố, rồi về.  Hay đêm nào đi chơi, mà gặp nhau mãi thì biết đi đâu, cà phê cà pháo riết tốn tiền, thì cứ tha nhau đi lòng vòng khắp nơi thế. Nói nghe xa xôi quá, mới có hơn 1 năm trước thôi chớ đâu happy Sắp tới, chắc mình sẽ còn chạm mặt người ấy dài dài, vì nhà chồng cách nhà người ta có 500m hơn, lại chung một phường, một quận…

Còn gần tháng nữa thôi, em theo chồng bỏ cuộc chơi rồi… Mưa tháng 11, cứ ầm ào như lũ…

[Feb 11 2013] Mùng 2 Tết Quý Tỵ

Đại loại là vì năm nay em cảm thấy khó ở trong người, nên blog cũng ít update mà chúc Tết cũng không 🙂 Muốn review tiếp Sing trip mà viết mãi không xong cái entry là biết em nó “bệnh” tới cỡ nào rồi đó 🙂 Cảm xúc vẫn y nguyên mà viết hoài không được…

Sáng mùng 2 lên nhà chị Nhàn chúc Tết. Trước khi đi thì tranh thủ chụp với Mẹ vài tấm hình kỷ niệm. Cây mai này nó lớn từ một cành mai nhỏ xíu xiu mà nó rinh về năm 2010, lúc đó để vừa vặn trên nóc tủ. Mẹ mang lên chăm bón mãi giờ nó phổng phao ra như vầy 🙂 Vô năm, nó & anh sẽ mua thêm cọc tre rào lại cho nó lớn lên mà hông có vương cành lung tung nữa…

Continue reading

Nói về Mẹ…

[Tính viết bữa rày về cảm xúc này mà giờ mới lọ mọ gõ. Gõ lại để ghi nhớ những cảm giác mà mình đang có. Mình trân trọng nên mình phải viết ra đây, cái thời khắc mà mình nhận ra cái gì là quan trọng với mình nhất.]

Bữa giờ hay canh coi film bộ trên tivi, đang xem bộ Sức mạnh tình thân. Cứ mỗi lần đến phiên cảnh liên quan tới bà mẹ là mình khóc. Một bà mẹ đã hy sinh quá nhiều cho gia đình và con cái, tới nỗi bị giật mất người đầu ấp tay gối…

Bữa ra ngồi tiệm gội đầu. Trong lúc gội thì nghe bà chủ tiệm than vãn về đứa con gái. Rồi các mẹ họp lại  với nhau kể tội mấy đứa con. Có mẹ bảo, nghe nó nói mà tui giật mình, tui cứng họng, tui không ngờ là nó có thể nói như vậy, mà tui không làm sao cãi lại được. Nó nghe cũng cứng họng luôn, muốn khóc. Nó đã từng nói với Mẹ nó những câu nói đó. Nó đã từng không nghĩ rằng Mẹ nó sẽ đau đớn như thế nào… Continue reading

Câu chuyện trong đêm khuya…

Cứ gần đến mùa cuối năm là trong nó nhiều cảm xúc kinh khủng khiếp, nhất là cảm xúc về gia đình của nó, về ba, về mẹ… Bởi thế nên lẽ ra giờ nó phải viết một cái entry chúc mừng năm mới thì nó lại viết cái này… Thôi thì, nhân dịp buổi giao mùa, nó tặng mọi người một câu chuyện kỳ diệu vậy 53 53 53

Hôm trước vô tình kể cho Mẹ nó nghe về chị kế toán trưởng trong công ty đang phải dưỡng thai ở nhà vì thai yếu quá, do chị thì bệnh tùm lum mà còn kén ăn kinh khủng nữa, để rồi sau đó mình được mẹ kể cho nghe về cái ngày mình ra đời… Đã hai mươi mấy năm trôi qua, mọi thứ trong Mẹ vẫn nguyên vẹn cảm xúc như thế, vẫn như mới ngày hôm ấy… Continue reading

Cổ tích còn bắt đầu từ ngày xưa có Mẹ…

[Một entry rất cũ từ Facebook…]

Thốt nhiên con muốn viết về Mẹ…
Sau cái cảm giác muốn vùi mặt vào lòng Mẹ mà ngủ tiếp sáng nay :)…
Đôi khi ngẫm nghĩ mà buồn cười khi ai cũng biết con là “tử huyệt” của Mẹ ^^. Nghĩ cũng hay ho nhỉ?
Mẹ chỉ quan tâm đến một câu chuyện vu vơ nếu câu chuyện đó có tên của con, không có tên con gái của Mẹ thì Mẹ bỏ ngoài tai.
Mẹ chỉ sẽ làm mọi việc mà con gái của Mẹ yêu cầu chứ không là ai khác, dù trước đó Mẹ sống chết để bảo vệ ý tưởng của mình trước cả gia đình.
Đồng nghĩa với việc Mẹ chỉ bỏ tiền ra cho hàng trăm thứ vớ vẩn mà con thích, chứ không ai có thể làm Mẹ sẵn lòng chi trả như vậy. Continue reading