18 tháng đầu đời của con ♥

IMG_2379

Ngày mai con gái nhỏ tròn 18 tháng happy

18 tháng – 1 tuổi rưỡi. Nói dài không dài nhưng nói ngắn thì thực sự là không hề ngắn, khi mà mỗi ngày ba mẹ nhận ra một điều mới mẻ trong quá trình phát triển của con. Cũng không biết có phải là do mẹ có cung tử tức tốt hay không, mà lần đầu làm mẹ của mẹ thật sự không hề làm cho mẹ cảm thấy stress một chút nào. Con lành tính, ngoan một cách… bất ngờ ♥ Vì con rất lành, rất dễ, nên con được ba mẹ nê đi đủ mọi nơi chốn ngóc ngách. Hay tại vì ba mẹ cho con đi khắp nơi nên con dễ? Mẹ không rõ. Nhưng 1,5 tuổi mà con trải qua tổng cộng 5 chuyến đi: 2 chuyến Phan Thiết, 1 chuyến Cần Thơ – Vĩnh Long, 1 chuyến Singapore, 1 chuyến Vũng Tàu, thì thật sự không phải là ít với độ tuổi của con. Nếu con khó, chắc ba mẹ cũng không đủ can đảm để rinh con đi như thế big grin
Cho tới bây giờ, việc con làm mẹ tự hào nhất là tuy chỉ mới 1,5 tuổi nhưng con luôn tự ăn. Con rất enjoy việc tự bốc tự xúc đồ ăn cho vào miệng. Dĩ nhiên cũng có những ngày con không thích món ăn nào đó, hay những khi con vô tình được các bà cho ăn vặt no rồi, hay những lúc con chán không chịu ăn gì cả, nhưng nhìn chung là con luôn tự ăn phần của mình một cách thoải mái nhất. Thành thật mà nói là mẹ chẳng cố tình tập cho con ăn thô sớm, mẹ chỉ thuận theo sự phát triển của con, thuận theo ý muốn của con. Khi con từ chối những cữ cháo nhuyễn, mẹ cho con ăn cơm. Khi con không muốn mẹ hay bà đút ăn, mẹ cho con tự bốc. Mọi người nói con tự ăn bẩn quá, mẹ cười, bẩn thì ăn xong rồi lau, rồi thay áo. Mọi người nói con ốm quá, tự ăn như vậy không đủ chất, mẹ cũng… cười. Con cũng là con – người, con sẽ biết bản thân mình cần bao nhiêu là đủ. Việc của mẹ chỉ là cho con ăn đủ thứ, tuyệt đối không vì con không ăn mà mẹ không làm món ăn đó cho con nữa. Để làm được những điều này, mẹ cũng phải cám ơn ba con vì đã ủng hộ mẹ, một tay vỗ không nên tiếng mà, dù mẹ biết là có đôi khi ba con cũng rất sốt ruột khi bị người này người kia nói là con ốm quá. Nhưng thành quả nhận được quả thực xứng đáng, khi vào một buổi tiệc con có thể ngồi thưởng thức tất cả các món từ đầu tới cuối. Con vui mà ba mẹ cũng vui love strucklove strucklove struck

Mẹ đã từng rất lo lắng cho nhiều thứ đầu đời của con. Ví dụ như l ần đầu con đi máy bay, mẹ rất lo con sẽ quấy. Chuyện này là hiển nhiên đối với nhiều bà mẹ thôi: sợ con khó chịu vì thay đổi áp suất, sợ con nghịch ngợm vì phải ngồi một chỗ quá lâu… Mẹ lại không biết phải mang theo đồ chơi gì cho con, vì con không có một món đồ chơi yêu thích nào. Con chỉ thích chơi những thứ như bình nước suối, như tờ giấy, hay chơi cướp hà với người lớn. Mẹ mang con lên máy bay với hành lý dỗ con bằng zero. Nhưng cả 2 chiều đi về của chuyến đi Singapore, cứ lên máy bay thì con ôm mẹ ngủ khì. Ngủ đã mở mắt ra là chúng ta tới nơi laughing Con làm mẹ… mừng như bắt được vàng. Rồi mẹ lo là mẹ không biết phải cai sữa cho con ra sao. Mẹ thật sự không đủ quyết tâm để bắt con cai ti mẹ. Cái cảm giác ôm con vào lòng cho ti là cảm giác gây nghiện, cảm giác “sở hữu” con một cách hoàn hảo nhất trên đời. Và con… tự cai sữa mẹ straight face Không có một đêm khóc lóc nào, không cần bôi dầu, không cần gì hết. Mẹ cứ dần thay thế các cữ sữa trong ngày thành sữa tươi. Có một ngày mẹ quyết định tăng 1 cữ sữa tươi trước giờ con đi ngủ, và từ đó con bỏ sữa đêm luôn. Nhẹ nhàng, vui vẻ.
Con rất thảo ăn. Hôm trước bà ngoại kể, con có hộp hoa quả sấy khô. Con kêu bà ngoại ngồi một bên, bà nội ngồi một bên. Rồi con mời mỗi bà một miếng. Thấy bà ăn xong, con lấy tiếp miếng mới và mời. Nghe thôi đã vui, nhưng tận mắt thấy con làm thì còn ép phê hơn nữa. Hôm đó ba con phải ngạc nhiên vì con. Đến quán Coffee Bean, mẹ mang ra 3 ly nước lọc uống chờ nước mang ra sau. Con với tay lấy 1 ly mời ba, lấy 1 ly mời mẹ, rồi con mới uống cái ly còn lại của con. Ba mẹ nhìn nhau tự hỏi là không biết con học ở đâu. Vì thật ra ở tuổi này, nói con hiểu nhưng không thể dạy con như trẻ 6 – 7 tuổi được.
Con biết đi sớm, cái này ai cũng biết. Nhưng con rất nhát, hễ thấy người lạ từ xa là một hai đòi người lớn đi cùng ẵm lên. Nhưng độ khoảng nửa tháng nay, con thay đổi hẳn. Con không tránh mặt người lạ nữa. Cứ xăm xăm đi thôi big grin Dạo trước con cũng chưa biết chơi với bạn bè, thì hôm qua, khi gặp chị Khánh An, con chạy nhảy giỡn cười nắc nẻ, mồ hôi ướt đầm. 18 tháng, con thực sự bước qua một giai đoạn phát triển khác rồi đấy.
Mẹ biết, tất cả những điều ở trên rất bình thường. Con cũng phát triển theo những mốc phát triển thông thường của một đứa trẻ. Chỉ vì đây là lần đầu tiên làm mẹ. Chỉ vì đây là lần đầu tiên mẹ theo dõi và cùng đồng hành với quá trình phát triển của một đứa trẻ, nên mẹ thấy thật lạ lẫm, thú vị. Con khám phá thế giới mỗi ngày, mẹ cũng theo đó khám phá sự phát triển của một con người, mỗi ngày. Cám ơn con, vì đã cho mẹ cơ hội để nhìn, để hiểu nhiều hơn về sự kỳ diệu của sự sống ♥ ♥ ♥
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s