[31.10.2014] Sẽ thôi không còn đơn độc

Mọi thứ đang chạy với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Công việc, hôn nhân, trách nhiệm, chuẩn bị, lo lắng… cứ gọi là rối nùi thành một mớ. Vậy mà thời điểm này ăn không thấy ngon, ngủ không được thẳng giấc, thiệt không cái khổ nào giống cái khổ nào…

Tới bây giờ em vẫn lơ ngơ, tự hỏi đi hỏi lại cả trăm lần rằng mình sắp có chồng ư? Một người tự dưng xuất hiện trong đời, tự dưng chiếm hữu lấy thời gian của em, tự dưng thương em, và tự dưng trở thành một nửa, rồi cũng tự dưng muốn gắn kết cuộc đời với em cho mãi về sau. Người ta nói “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau” quả là đúng mà! Em cứ hay hỏi mấy cô bạn thân, rằng có phải là em đang mơ không, ngày mai khi tỉnh dậy, giấc mơ nay sẽ chấm dứt, em sẽ trở về đời thực trước đó, một mình, u buồn. Cứ bị mắng mãi là cái con vớ vẩn, mà vẫn không sao hết ngỡ ngàng…

Cho tới bây giờ, em đôi khi vẫn cảm thấy tủi thân khi biết mình là thân phận con gái nhà nghèo gả về làm dâu nhà có của. Dù anh cũng nói trước nhà anh không có nghèo, nhưng mà em thì vẫn choáng khi sang tới nhà anh, tới nhà của anh chị anh. Nó to hơn tất cả những ngôi nhà em từng ở. Nó tiện nghi hơn tất cả những ngôi nhà em từng ở. Em biết giàu nghèo không quyết định được sự hạnh phúc. Nhưng cái mặc cảm của một cô gái mang cái danh hảo là con gái Sài Gòn độc lập giàu có, khi đứng trước gia đình anh, là sự thật!!

Em từng mong em sẽ đăng ký kết hôn trước khi làm đám cưới. Giờ thì tự dưng em đạt được điều đó mà chẳng cần thương thảo gì.

Em từng mong đám cưới của mình sẽ đơn giản nhất có thể, thậm chí là không cần. Giờ thì tự dưng em có cái đám cưới đàng hoàng nhất trong đám bạn thân, mà em hoàn toàn không cần lo lắng gì về tài chính tổ chức đám cưới!

Em từng mong em sẽ được gia đình chồng chấp nhận, em không phải về làm dâu như kiểu nhiều cô bạn em gặp phải, là gia đình 2 bên không chấp nhận nhau. Giờ thì cũng hiển nhiên em đạt được như vậy, ít suy tư lo lắng…

Em từng mong em gặp một người chồng đủ chững chạc, đủ mạnh mẽ để đi qua hết bão hết giông. Thì tự dưng em gặp anh, chắc là cũng đã đi qua đủ sóng gió  cuộc đời, để yêu thương em bằng cách dịu dàng nhất anh có thể…

Em từng mong con của mình sau này có thể du học,  có thể hưởng một nền giáo dục tốt ở nước ngoài, hay em có thể đến với vùng đất đó một cách dễ dàng, ít thử thách hơn; giờ thì hình như em cũng gần chạm tay tới điều đó, em phải mừng lắm…

Thì thật ra em mừng vì cuộc đời của mình sắp lật sang một trang mới, tươi sáng hơn, yên bình hơn, có một bờ vai vững chãi hơn cho em dựa vào mỗi lúc em đơn độc. Chỉ là em lại lăn tăn… Mọi thứ đột ngột tốt đẹp quá, em bất ngờ quá…

Dù em biết, thật ra, chỉ vì em đã chẳng bao giờ tỏ ra em cần TIỀN của anh, chẳng bao giờ em tỏ ra em muốn trở thành CHỦ NHÂN của ngôi nhà to đùng đó, chẳng bao giờ em tỏ ra em PHỤ THUỘC 100% vào anh, nên chúng ta tiến đến bên nhau nhanh đến vậy. Mẹ nói, em cứ cứng rắn như vậy, thì em thiệt thòi. Nhưng em thì không nghĩ vậy. Mình sẽ đi cùng nhau cả đời chứ đâu phải ngày một ngày hai. Em không chia sẻ với anh thì làm sao mình lâu dài với nhau được. Khi cho đi thì không mong nhận lại, mà một khi được nhận lại sẽ có rất nhiều thứ mình phải bất ngờ, là thế… Đâu phải tự nhiên mà ông thầy coi ngày cưới cho mình, cứ lặp đi lặp lại, em ÔN HÒA lắm. Em chỉ cần hạnh phúc, chớ đám cưới em chẳng đòi hỏi chi.

Đúng mà, em chẳng cần chi, chỉ cần cảm giác mỗi ngày đi làm về, bước vào nhà, em nhìn thấy gia đình em ở đó. Không phải là một mình em với 4 bức tường nữa. Không phải là những buổi loanh quanh khắp phố phường cho hết giờ hết ngày nữa. Không phải là đơn độc nữa!!

Advertisements

2 thoughts on “[31.10.2014] Sẽ thôi không còn đơn độc

  1. Không biết phải nói gì hơn là CHÚC MỪNG EM GÁI 🙂 Nguyện cầu mọi điều tốt đẹp nhất cho em….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s