Sau một kỳ nghỉ…

Kỳ nghỉ lễ đã được bắt đầu rất sớm, từ tận tối thứ Sáu tuần trước.

Tối thứ Sáu có một buổi cà phê ăn uống với vài người bạn, 1 người thân cực thân, và 2 người mà em chỉ vừa biết gần đây. 2 bạn mới nói với em về những tình bạn đã mất khi họ trở về sau khi đi xa vài năm. Rằng họ đã rất cố gắng mà vẫn không thể hòa hợp trở lại với những người đã từng thân thiết. Em chợt nhớ ra, lúc vừa bước vào đời, em đã từng nói xin lỗi cô bạn thân từ tấm bé của mình vì chúng ta đã chẳng còn có thể dành thời gian cho nhau như trước. Cô bạn đó đã nói, okie, không vấn đề gì cả, vì chúng ta đã lớn và chúng ta phải có cuộc sống riêng của mình. Và sau đó, tình bạn lại khắng khít hơn, không gì thay đổi được. Bạn chỉ cần hê lên, là em hiểu bạn cần gì, và ngược lại. Lỗi lầm gì cũng xí xóa cho nhau, từ chuyện lớn thành chuyện bé, từ chuyện bé thành không. Cũng như khi bạn đi lấy chồng, công tác tư tưởng dĩ nhiên là phải làm, phải trấn an nhau, rằng mọi thứ sẽ không gì thay đổi đâu, ta vẫn ở đây…  Trộm nghĩ, họ đã rất cố gắng níu kéo, nhưng mà, họ đã nói thẳng với nhau rằng họ cần nhau chưa (?!!) Tự trả lời rằng, chắc chắn là chưa happy

Sáng thứ Bảy làm việc xong thì phi xe về quê cô bạn thân từ thuở bé, ăn thôi nôi con gái của nàng. Mới hôm nào cả bọn lóc nha lóc nhóc, giờ đã con bế con bồng cơ đấy love struck Em đã đồng hành cùng  cô bạn của mình, qua mối tình đẹp 5 năm, qua cái đám cưới không giản đơn nhưng có phần nào buồn tủi, em có mặt khi con của nàng ra đời, rồi mừng cho con nàng đầy tháng, và giờ con nàng tròn năm. Tình bạn, thân thương đến thế này thôi chứ nhỉ happy

IMG_1999000830406

Đây là cô nàng bạn thân duy nhất, học cùng em suốt khoảng thời gian phổ thông. Tính ra là một tình bạn dài hơi hơn 20 năm rồi đấy tongue

IMG_6689

Cô em gái nàng nhỏ hơn chúng mình 10 tuổi, ngày nào bé xíu, giờ đã vào đại học rồi đây happy

IMG_6691

Có người nói với em về câu chuyện của thì tương lai. Hình như em không bất ngờ nhiều như em đã nghĩ. Có lẽ đúng là ở mỗi giai đoạn khác nhau của cuộc đời, chúng ta nhìn nhận và suy nghĩ hoàn toàn khác nhau. Những ai nói rằng “Không, tôi vẫn suy nghĩ như ngày tôi 18, trong veo và nhẹ hẫng”, thì xin lỗi, em thấy bạn… ấu trĩ nhiều hơn là hoang sơ happy

Người nói với em về một chuyến di cư về một miền quê nhiều nắng gió và sóng biển đêm ngày xô bờ. Em cũng ừ. Nếu là em của vài năm về trước, chắc hẳn đã lắc đầu time out Vì sao àh? Vì em là con gái thành phố, về quê sống chịu gì thấu, buồn, kém văn minh. Xét trong phạm vi Việt Nam thôi thì Sài Gòn là mảnh đất văn minh và tiện nghi nhất rồi mà. Vậy mà giờ, em ừ. Tiện nghi hay không chẳng còn quan trọng nữa, nhộn nhịp hay không chẳng còn thu hút nữa. Sau khi nhận ra, Sài Gòn cho em nhiều thứ, nhưng lấy đi của em cũng không ít, thì thật tâm sau mỗi cuộc đi xa, lối về Sài Gòn chẳng còn làm em nôn nao. Đối với em bây giờ, ở đâu em hạnh phúc, thì em ở, thế thôi…

[Nếu anh có thể cho em hạnh phúc, em đi đâu cùng anh, em cũng không từ…]

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s