Thư gửi Ba mùa Vu Lan

Ba của con,

Lâu rồi con ít nhắc đến Ba… Thốt nhiên 1 tuần trở lại đây, con hay nhớ Ba. Nhớ tới mức chảy nước mắt, dù là đang ở ngoài đường, đang chạy xe, mascara lấm lem cả. Con quên bây giờ đang là mùa Vu Lan. Nhớ về Ba cùng cực mùa Vu Lan, có lẽ đã trở thành phản xạ…

Dạo gần đây con hay sang nhà bạn trai, tụng kinh buổi chiều với mẹ của anh ấy. Tình thực thì, con làm việc này một phần vì muốn làm đẹp lòng mẹ người ta. Con cũng nói thẳng, nói thật với người yêu của con như thế. Trong lòng con, Phật hay Chúa trời chưa bao giờ là một tín ngưỡng thực sự. Mỗi khi con mệt mỏi cùng cực, con chán nản cùng cực, cái con hay nghĩ nhất không phải là “Trời ơi/ Phật ơi, con phải làm sao?”, mà là “Ba ơi, giờ con phải làm gi đây?”… Đối với con, cho đến giờ, Ba vẫn là tín ngưỡng duy nhất!

Cho tới giờ, con vẫn chưa bao giờ nhìn thấy Ba trong những giấc mơ đêm. Con vẫn đau đáu quá. Vì con không đủ lòng thương nhớ về Ba nên chẳng bao giờ con nhìn thấy Ba trong giấc mơ chăng? Bà nội người yêu con mất, đêm sau anh ấy gặp Bà ngay trong giấc mơ, Bà nói với anh Bà đã được lên trời…

Người yêu của con nói với con, em thương nhớ Ba vậy là tốt, dù thật ra, giờ đây Ba em đã ở Niết Bàn, nhìn xuống nhân sinh thì em cũng đã là người xa lạ. Con nghe, và nước mắt chực trào ra. Vậy là Ba sẽ quên con phải không? Thế gian vô tình, chỉ có con người là hữu tình. Vậy giác linh của Ba ở thế giới bên kia, liệu có còn hữu tình không? Trong con luôn dằn xé bởi những suy nghĩ rất ích kỷ. Người ta nói, tu tập để khi ra đi, được Phật đón về trời, thoát khỏi luân hồi sân si hận khổ. Trong lòng con, luôn muốn Ba vẫn đang ở nơi ấy, an yên, và nhớ đến con, và nhìn thấy con, và theo bước chân con để con đỡ đơn côi trong cuộc đời. Nhưng như vậy, thì Ba cũng sẽ đau với con, sẽ buồn với con, sẽ không thể là không có sân si hận khổ, vì Ba vẫn đang khổ cùng con… Hoặc đôi khi, con lại muốn Ba vẫn luân hồi vào nhân sinh. Để con sẽ lại được gặp Ba trong một kiếp luân hồi nào đó. Để con sẽ được là con của Ba, nối cho dài thêm mối duyên cha con ngắn ngủi ở kiếp này. Tu trăm năm mới được chung chăn gối, vậy tu ngàn năm có đủ để tiếp tục làm cha con hay chăng?? Cách nghĩ nào của con, cũng thật ấu trĩ quá, đúng không Ba?

Cứ đến Vu Lan, con lại nhớ rất nhiều về bông hồng đỏ đầu tiên chính tay Ba cài lên áo con năm ấy, bông hồng đầu tiên cũng là bông hồng cuối cùng. Đó cũng là buổi lễ Vu Lan đầu tiên con đến dự, rồi từ đó đến nay con vẫn chưa trở lại để dự thêm buổi lễ nào. Và có lẽ, con sẽ không bao giờ dám đặt chân đến thêm một lần nào nữa trong đời…

Con chỉ muốn nói, là con nhớ Ba thật nhiều…

259935_525228254153931_1076066590_n

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s